Các nguyên tắc chính của TRIPS trong lĩnh vực sở hữu trí tuệ

| 21/07/2016

Sở hữu trí tuệ là gì? Có vai trò quan trọng như thế nào? Không còn là những câu hỏi khó khăn đối với các doanh nghiệp, bởi trên thực tế các doanh nghiệp đã nhận ra được tầm quan trọng của quyền tài sản trí tuệ để có thể cạnh tranh trên thị trường. Để thống nhất pháp luật cũng như hài hòa hóa pháp luật của các nước trên thế giới, thúc đẩy thương mại phát triển thì Hiệp định TRIPS là một bước tiến quan trọng để góp phần thực hiện những mục tiêu trên.

đăng ký sở hữu trí tuệ

Giống như các hiệp định khác của WTO, nguyên tắc không phân biệt đối xử là một nội dung then chốt của Hiệp định TRIPS. Nguyên tắc này được thực hiện thông qua nguyên tắc đối xử quốc gia và đối xử tối huệ quốc. Nguyên tắc đối xử quốc gia (nghĩa là theo thuật ngữ thương mại, một quốc gia phải dành cho công dân của các quốc gia khác sự đối xử giống như công dân của nước mình) là quan trọng vì nó bảo đảm rằng các doanh nghiệp muốn có được sự bảo hộ ở mức độ giống như sự bảo hộ dành cho công dân của nước đó (ví dụ thời hạn và phạm vi bảo hộ).

Nguyên tắc đối xử tối huệ quốc (MFN) (theo đó, sự đối xử công bằng phải được dành cho công dân của mọi đối tác thương mại trong WTO) cũng được quy định trong Hiệp định TRIPS nhằm bảo đảm rằng tại thị trường bất kỳ, mọi doanh nghiệp sẽ nhận được mức độ bảo hộ giống nhau đối với quyền sở hữu trí tuệ của họ. Vì vậy, nếu một quốc gia quy định một số thuận lợi nào đó cho doanh nghiệp của một thành viên WTO khác trong lĩnh vực sở hữu trí tuệ, thì theo nguyên tắc MFN của Hiệp định TRIPS, quốc gia đó cũng phải quy định những thuận lợi giống như vậy cho doanh nghiệp của tất cả các thành viên WTO khác. Tuy nhiên, các hiệp định thương mại khu vực (RTAs) là một ngoại lệ của nguyên tắc MFN này.

Hiệp định TRIPS quy định những vẫn đề thường được gọi là “các chuẩn mực và tiêu chuẩn tối thiểu” về bảo hộ các quyền sở hữu trí tuệ. Điều này có nghĩa là các thành viên có quyền tự do trong việc xác định các biện pháp phù hợp để triển khai các quy định của Hiệp định TRIPS trong khuôn khổ hệ thống pháp luật và thực tiễn của nước mình như quy định về thủ tục đăng ký sở hữu trí tuệ, cũng như các trường hợp không được bảo hộ và có thể quy định sự bảo hộ rộng cao hơn so với các quy định của Hiệp định TRIPS. Ví dụ, Hiệp định TRIPS quy định thời hạn bảo hộ quyền tác giả là 50 năm kể từ năm tác giả của tác phẩm chết, trên thực tế, một số nước quy định thời hạn này là 70 năm.

Để tìm hiểu thêm thông tin về sở hữu trí tuệ là gì? Cũng như các quy định liên quan đến sở hữu trí tuệ quý khách xin liên hệ tới Luật Việt Tín để được hỗ trợ, tư vấn.

Tags:

Chuyên mục: Sở hữu trí tuệ